Page Nav

HIDE

Breaking News:

latest

Ads Place

Những cánh mai vàng gọi nắng về

Sài Gòn những ngày này lạnh, mát mẻ, gió chướng về thật rồi. Mọi người đang chạy về phía Tết - mùa tất bật càng tất bật - những ngày cuối nă...


Sài Gòn những ngày này lạnh, mát mẻ, gió chướng về thật rồi. Mọi người đang chạy về phía Tết - mùa tất bật càng tất bật - những ngày cuối năm. 


Dòng người hối hả ngược xuôi với "deadline", KPI và những dự định còn dang dở, tôi bất chợt khựng lại trước cái ngược nắng có những cánh mai vàng được chở vội trên xe máy lướt qua phố. Màu vàng ấy không chỉ là màu của hoa, mà là màu của nắng, của ký ức, là những chiều xe đò đưa tôi quay ngược thời gian về cái sân đất đá, nơi có ông nội và cha đang lúi húi bên những cội mai già.




Tôi sống cùng ông bà nội từ những ngày còn là giọt máu ở trong bụng mẹ. Nội, mai vàng, mùa xuân và tất cả tình thân. 

Ký ức "Tuốt lá mai" - tôi gọi là hoài niệm của "nghi thức". Cái được gọi là "nghi thức" của sự mong chờ đến Tết. Ngày đó, "tuốt lá mai" không chỉ là một công việc làm vườn, nó là một hoạt động đầy quan trọng, báo hiệu Tết đã thực sự chạm vào từng xóm nhỏ, từng góc đường. 

Tôi nhớ những ngón tay gầy guộc trổ đồi mồi của ông nội, tỉ mỉ, tẩn mẩn ngắt từng chiếc lá già cỗi để nhường nhựa sống cho những nụ mầm xanh biếc. Ông dạy: "Phải tuốt từ từ để không bị gãy nụ. Mình phải làm giúp cây dễ nảy lộc mới, có trút bỏ cái cũ không còn phù hợp thì cái mới sẽ đến với mình."


Cha tôi thì ít nói hơn, cha cứ lặng im theo ông nội, từ đứng, ngồi, chuyển qua bắt ghế đẩu ngồi tỉa tót những cành vượt, dưới cái nắng se lạnh đặc trưng của phương Nam. Cha lặng lẽ chăm những cây mai còn lại cùng ông nội. Kể từ ngày ông mất, tôi thấy cha càng lặng lẽ hơn, nỗ lực cứu cội mai già, nhưng cây mai ấy cũng dần đi theo ông nội. Cha chấp nhận và cố gắng chăm vườn mai còn lại của ông. Những ngày tôi còn là sinh viên, tôi luôn tranh thủ về sớm để cùng cha mẹ tuốt lá mai, dù làm thì ít mà phá thì nhiều. Trong ký ức của đứa trẻ ngày ấy, việc tuốt lá thật tẻ nhạt và mỏi tay. 

Đêm giao thừa, cha cắt nhánh mai vào cúng tiễn năm cũ đón năm mới. Hương hoa mai - hương xuân dịu dàng và ngọt ngào trong nỗi nhớ

Nhưng giờ đây, khi đã trưởng thành giữa thời đại của những chậu mai được mua mang về, được người khác chăm chút rồi mang qua tận nơi, tôi mới thèm biết bao cái cảm giác nhựa mai dính trên đầu ngón tay, mùi hăng của lá rụng và tiếng nói bên gia đình những ngày tuốt lá chờ hoa mai nở.

Nắng Phương Nam và Màu Vàng hoa mai, màu của xứ sở, tình đất, tình người. Ông nội từng bảo, mai vàng nở rộ là gom hết cái nắng cả năm vào cánh hoa để tỏa sáng trong dăm ba ngày Tết. Bây giờ ngồi nhớ lại, những buổi chiều tuốt lá cùng cha và ông, tôi không chỉ học cách kiên nhẫn đón chờ sự khởi đầu, niềm hy vọng năm mới, mà còn học được sự gắn kết gia đình qua những điều đơn giản nhất, dung dị nhất. 

Giờ đây, ông nội đã đi về miền mây trắng cũng đã được 18 năm, tóc của cha thì đã pha sương ngày càng nhiều, và tôi thì bận rộn với những lo toan của người trẻ thời đại số. Nhưng mỗi khi nhìn thấy sắc mai vàng dù he hé cánh hay bung nở kiêu hãnh dưới nắng, tôi lại thấy lòng mình dịu lại. Đó không chỉ là hoa, đó là di sản ký ức ngọt ngào, mà dù có bận rộn cả năm, tôi cũng quyết tâm tìm về, phải về để ngồi lại bên ký ức. 

Tết nay, có lẽ tôi sẽ gác lại bớt công việc, về sớm hơn một chút để lại được ra vườn, ra trước sân, nhìn cha tưới vườn mai, chờ nở. Chớ thật ra, ngày mình về cũng là ngày cận Tết, lá mai đâu nữa để đợi tôi về tuốt. 

Và dù cuộc đời có biến động, dù thời thế có đổi thay, thì dưới khung trời phương Nam này, cái nắng ấm áp của tình thân vẫn luôn rực rỡ như màu hoa mai, mãi đậm sâu trong lòng người viễn xứ.

Dương Chi Mai

Không có nhận xét nào

Latest Articles